Sáng đó mình soi gương dưới ánh đèn nhà tắm, nghiêng mặt qua bên phải một chút. Rồi mình đứng sững lại.
Bên gò má phải, chỗ gần thái dương, có mấy vệt nâu mờ mờ mà trước giờ mình chưa từng để ý. Không đậm, không rõ, chỉ là một mảng hơi xỉn hơn phần da còn lại. Mình đưa tay lên miết thử, tưởng là vết bẩn. Không phải. Nó nằm dưới da.
Mình đứng đó khá lâu, tay vẫn đặt trên má, và trong đầu tua lại mấy năm liền. Những buổi trưa mình phóng xe đi làm mà chẳng buồn bôi gì. Những ngày trời âm u mình nghĩ “hôm nay có nắng đâu mà lo”. Những lần mình bôi kem chống nắng buổi sáng rồi coi như xong nhiệm vụ cả ngày. Mình đã nghĩ mình chăm da kỹ lắm. Hóa ra mình đã chống nắng sai gần như suốt.
Kể bạn nghe cái này thật lòng: trong tất cả những thứ mình từng đổ tiền vào cho làn da, thì chống nắng là bước rẻ nhất, dễ nhất, và mình lại xem nhẹ nhất. Bài này mình gom lại những lầm tưởng đã khiến mình chống nắng sai nhiều năm, để nàng đỡ đi đường vòng như mình.
Lầm tưởng 1: “Ở trong nhà, trời râm thì khỏi cần chống nắng”
Đây là cái sai lớn nhất, và cũng là cái mình bám vào lâu nhất, vì nó tiện.
Mình từng nghĩ rất đơn giản: nắng gắt mới hại da. Trời râm, trời mưa, hay ngồi trong văn phòng cả ngày thì việc gì phải bôi. Nghe hợp lý đúng không? Mình đã sống với suy nghĩ đó nhiều năm.
Nhưng rồi mình tìm hiểu và nhận ra một điều làm mình hơi giật mình: ánh nắng không chỉ có phần làm mình thấy chói và nóng. Có những tia mình không cảm nhận được bằng mắt hay bằng da, chúng vẫn âm thầm đi qua mây, thậm chí len qua cửa kính. Nghĩa là ngồi cạnh cửa sổ sáng sủa, đi xe hơi, hay làm việc gần khung kính lớn, da mình vẫn đang tiếp xúc.
Nhiều người thấy rằng chính cái kiểu tiếp xúc “nhẹ mà đều đặn, ngày này qua ngày khác” mới là thứ âm thầm bào mòn làn da. Nó không cháy nắng rát mặt để mình biết mà tránh. Nó cứ tích lại. Rồi vài năm sau, nó hiện ra thành mấy vệt nâu như mảng mình thấy trên gò má sáng hôm ấy.
Từ ngày hiểu ra, mình bôi chống nắng kể cả những hôm ở nhà làm việc bên cửa sổ. Ban đầu thấy hơi thừa. Giờ thì thành phản xạ, như đánh răng vậy.
Lầm tưởng 2: “Da mình ngăm sẵn rồi, chống nắng làm gì”
Cái này mình nghe nhiều lắm, từ chính bạn bè mình. Kiểu: “Da tao đen sẵn, nắng thì thêm đen tí chứ sao, tụi da trắng mới phải lo.”
Mình hiểu tại sao mọi người nghĩ vậy. Cảm giác da ngăm thì “lì” hơn, không dễ ửng đỏ rát như da sáng màu. Và đúng là làn da mỗi người phản ứng với nắng khác nhau thật.
Nhưng có một điều mình muốn nói nhẹ nhàng thôi: chống nắng không phải chỉ để da khỏi đen. Da ngăm vẫn có thể sạm không đều màu, vẫn có thể xuất hiện đốm nâu, và quan trọng nhất, nắng là một trong những nguyên nhân lớn khiến da lão hóa sớm, dù da bạn màu gì đi nữa. Cái mình đang bảo vệ không chỉ là màu da. Mình đang bảo vệ sự săn chắc, độ mịn, và cả sức khỏe của da về lâu dài.
Mình có cô bạn da nâu rất đẹp, kiểu da khỏe khoắn ai cũng khen. Bạn ấy chưa từng bôi chống nắng vì thấy “không cần”. Đến ngoài ba mươi, da bạn ấy bắt đầu xỉn màu và chùng nhanh hơn hẳn. Không phải để dọa nàng đâu, chỉ là mình thấy tận mắt, nên mình tin chuyện này là thật.
Da ngăm là một làn da đẹp. Nhưng nó vẫn xứng đáng được che chở.
Lầm tưởng 3: “Bôi một lần buổi sáng là đủ cho cả ngày”
Cái này mình sai kiểu rất tự tin. Sáng mình bôi kem chống nắng đàng hoàng, chỉn chu, rồi trong đầu tự nhủ “xong, hôm nay da mình được bảo vệ rồi”. Coi như đóng dấu bảo hành cả ngày.
Sự thật là lớp chống nắng không ở lì trên mặt bạn tới tối đâu. Mình lau mồ hôi, mình sờ mặt, mình ăn trưa, mình đi ra đi vào ngoài nắng. Qua vài tiếng, lớp bảo vệ ấy đã mỏng đi, chỗ còn chỗ mất. Vậy mà mình cứ tưởng nó nguyên vẹn.
Điều làm mình thay đổi là khi mình để ý: những hôm ra ngoài nhiều, buổi chiều về da mình vẫn hơi rát nhẹ dù sáng đã bôi. Lúc đó mình mới hiểu, à, hóa ra bôi một lần là chưa đủ với những ngày mình hoạt động nhiều.
Giờ mình làm thế này, và nó thực sự dễ:
- Ngày ở nhà, ít ra ngoài: sáng bôi một lần là ổn với mình.
- Ngày ra đường nhiều, đổ mồ hôi, hoặc ngồi lâu ngoài trời: mình dặm lại sau vài tiếng.
- Nếu ngại bôi lại lằng nhằng lớp kem, mình dùng dạng xịt hoặc dạng phấn khô để dặm cho nhanh, đỡ trôi lớp trang điểm.
Không cần cầu kỳ. Chỉ cần nhớ rằng chống nắng là việc làm lại trong ngày, không phải làm một lần rồi quên.
Lầm tưởng 4: “Có kem nền, phấn có chỉ số chống nắng là đủ rồi”
Mình thích cái này lắm, vì nó tiện. Một lớp kem nền vừa che khuyết điểm vừa chống nắng, một công đôi việc, đỡ phải bôi thêm bước nào. Mình đã dựa vào nó khá lâu.
Nhưng khi tìm hiểu kỹ, mình nhận ra một chuyện: lượng kem nền hay phấn mình thoa lên mặt mỗi ngày thường ít hơn nhiều so với lượng cần có để lớp chống nắng phát huy như con số ghi trên bao bì. Mình đâu có trát kem nền dày như trát chống nắng. Mình chỉ tán một lớp mỏng cho da trông mịn thôi. Vậy nên phần bảo vệ mình thực nhận được ít hơn mình tưởng.
Mình không bảo nàng bỏ kem nền chống nắng. Nó vẫn tốt, xem như một lớp cộng thêm. Nhưng mình đã ngừng coi nó là tuyến phòng thủ chính. Bây giờ mình bôi một lớp kem chống nắng riêng trước, đợi thấm, rồi mới trang điểm lên trên. Kem nền hay phấn có chỉ số chống nắng chỉ là phần thưởng, không phải người gác cổng.
Lầm tưởng 5: “Chỉ cần lo cho mặt, và chỉ mùa hè mới cần”
Hai lầm tưởng nhỏ mà mình gộp lại, vì mình dính cả hai.
Chuyện thứ nhất: mình chỉ chăm chăm bôi mặt. Xong quên sạch cổ, quên tai, quên mu bàn tay. Rồi một ngày mình nhận ra da mặt và da cổ mình không cùng tông nữa, phần cổ trông sạm và có nếp hơn. Mu bàn tay cũng vậy, nhiều người nói tay hay “khai tuổi” trước cả mặt, và mình tin, vì tay mình phơi nắng nhiều nhất khi lái xe mà lại được chăm ít nhất. Giờ mình bôi tới đâu, mình vuốt luôn xuống cổ, ra tai, ra mu tay. Chỉ tốn thêm vài giây.
Chuyện thứ hai: mình từng nghĩ chống nắng là việc của mùa hè. Trời mát mẻ, mùa đông, mình cho da nghỉ. Nhưng nắng thì đâu có nghỉ theo mùa. Mùa nào cũng có, chỉ là mình cảm nhận nóng ít hay nhiều thôi. Vậy nên bây giờ với mình, chống nắng là việc quanh năm, không phải việc theo mùa.
Nói thật, khi gộp mấy thói quen nhỏ này lại, mình mới thấy trước đây mình “chống nắng” nhưng thực ra là chống nắng nửa vời. Sửa lại chẳng khó, chỉ cần để ý.
Vậy chống nắng đúng cách gọn lại là gì?
Nếu mình phải rút gọn tất cả cho một người bận rộn, mình sẽ nói thế này:
- Bôi mỗi ngày, kể cả trong nhà, kể cả trời râm, kể cả mùa lạnh.
- Bôi đủ lượng, đừng bôi dè sẻn như thoa một chút cho có.
- Đừng quên cổ, tai và mu bàn tay.
- Ra ngoài nhiều hay đổ mồ hôi thì dặm lại trong ngày.
- Đừng phó thác hết cho kem nền hay phấn.
Chỉ vậy thôi. Không cầu kỳ, không tốn kém. Mình vẫn nghĩ đây là bước chăm da đáng đồng tiền nhất, vì nó phòng ngừa, mà phòng ngừa thì luôn nhẹ nhàng hơn sửa chữa về sau.
Câu hỏi thường gặp
Bôi kem chống nắng bao nhiêu là đủ?
Nhiều người bôi quá ít, chỉ quẹt một lớp mỏng cho có. Kinh nghiệm của mình là bôi đủ để da được phủ đều, đừng tiết kiệm. Bôi rộng rãi một chút gần như luôn tốt hơn bôi dè sẻn.
Da mình đang bị mụn, bôi chống nắng có làm nặng thêm không?
Điều làm mụn nặng thường là bôi quá dày, không hợp da, hoặc rửa mặt không sạch cuối ngày. Nàng có thể chọn loại kết cấu mỏng nhẹ, và nhớ làm sạch da kỹ buổi tối. Nếu da đang mụn viêm nặng hoặc kéo dài, tốt nhất nên hỏi bác sĩ da liễu để được tư vấn hợp với da mình.
Chống nắng có giúp hết nám, hết đốm nâu không?
Mình muốn thành thật: chống nắng thiên về phòng ngừa, giúp hạn chế đốm nâu và sạm da mới hình thành, chứ không phải công cụ xóa sạch những gì đã có. Với nám hay đốm đã đậm rõ, nàng nên gặp bác sĩ da liễu để có hướng xử lý đúng.
Da mình có một nốt hoặc đốm nâu đang thay đổi màu, to lên hoặc trông khác lạ thì sao?
Cái này mình xin nói nghiêm túc: nếu một nốt ruồi hay đốm nâu trên da bạn thay đổi bất thường về màu, kích thước, hình dạng, hãy đi khám chuyên khoa da liễu sớm. Đây là chuyện sức khỏe, không phải chuyện làm đẹp, và không nên tự đoán tại nhà.
Lời cuối, gửi nàng
Mình quay lại buổi sáng soi gương hôm ấy. Mảng nâu mờ trên gò má không biến mất sau một đêm, và mình cũng không giả vờ với bạn rằng nó biến mất. Nhưng kể từ hôm đó, mình chống nắng khác hẳn. Đều đặn hơn, đủ hơn, và không còn lười biện minh “hôm nay chắc không sao”.
Điều mình tiếc không phải là mảng nâu ấy. Điều mình tiếc là mình đã có sẵn trong tay bước chăm da rẻ nhất, dễ nhất, mà lại xem thường nó suốt nhiều năm.
Nàng thì chưa muộn đâu. Chỉ cần từ hôm nay, coi việc bôi chống nắng nhẹ nhàng như một cách mình thương làn da của mình mỗi sáng. Bắt đầu bằng một hành động nhỏ thôi: sáng mai, bôi đủ, và nhớ vuốt xuống cổ với mu bàn tay giúp mình nhé.
Những chia sẻ trong bài dựa trên kinh nghiệm tự chăm da và tìm hiểu nhiều năm của mình. Mỗi làn da một khác, nên điều hợp với mình chưa chắc hợp hoàn toàn với bạn. Bài viết không thay thế cho chẩn đoán của bác sĩ. Nếu da bạn có vấn đề nặng hoặc kéo dài, hãy đi khám chuyên khoa da liễu nhé.
Diễm Phúc
Người viết blog làm đẹp, đã nhiều năm tự thử nghiệm, đọc, và chăm da cho chính mình rồi chia sẻ lại cho cộng đồng. Mình không phải bác sĩ, mình chỉ là một người đi trước.
Leave a Reply