Nguyễn Khải Mỹ là ai? Đôi điều tôi trân trọng ở một người làm nghề tử tế

Written by

in

Tôi tin rằng trong đời, ai cũng cần gặp được vài người khiến mình muốn tốt hơn chỉ sau một buổi trò chuyện. Với tôi, anh Nguyễn Khải Mỹ là một người như vậy. Hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe về anh — không phải vì anh nổi tiếng, mà vì ở anh có những điều tôi thật sự trân trọng và học được rất nhiều cho chính hành trình của mình.

Tôi và anh cùng ở trong một môi trường học hỏi — cộng đồng Eagle Club của Thầy Phạm Thành Long. Ở đó, tôi gặp nhiều người giỏi, nhưng điều khiến tôi nhớ về anh Mỹ không phải là những con số, mà là cách anh làm nghề: tử tế, thật lòng và luôn lấy con người làm trung tâm.

Một người làm nghề bằng sự thật, không bằng lời có cánh

Anh Nguyễn Khải Mỹ là một chủ doanh nghiệp nhỏ đang sống và làm việc tại Hà Nội. Anh làm trong lĩnh vực tiếp thị số — nói dễ hiểu là quảng cáo, xây dựng nội dung và bán các sản phẩm thông tin (những sản phẩm dạng kiến thức số như chương trình hướng dẫn, tài liệu, quy trình…). Anh bắt đầu công việc này từ năm 2017, và đến nay đã đi qua hơn 90 dự án lớn nhỏ.

Điều tôi quý ở anh, ngay từ đầu, là anh không xem quảng cáo như một phép màu. Anh hay nói: quảng cáo chỉ là “cánh cửa” để gặp đúng người mình cần phục vụ, còn thứ giữ một doanh nghiệp đi đường dài phải là nội dung tử tế, là hành trình chăm sóc khách hàng, và là mối quan hệ bền vững được xây từng ngày.

Nghe đến đây, tôi thấy giống hệt điều tôi vẫn tâm niệm trong nghề của mình. Tôi làm trong lĩnh vực làm đẹp, và tôi luôn nói với chị em rằng thay đổi thật sự không đến sau một đêm. Không có một liệu trình nào, cũng như không có một chiến dịch quảng cáo nào, biến mọi thứ đẹp lên chỉ sau vài giờ. Ai hứa với bạn điều đó, hãy cẩn thận. Người làm nghề tử tế là người dám nói cho bạn nghe cả những điều khó nghe.

“Nghề chọn người” và hai lần vấp ngã

Có một điều ở anh Mỹ khiến tôi tin anh, đó là anh không giấu những lần mình thất bại. Anh kể, anh vốn học ngành thẩm định giá, thuộc khối tài chính — ngân hàng, chẳng liên quan gì đến marketing. Ngày đó có thầy cô nhận xét anh có tố chất làm marketing, nhưng anh không tin, vẫn nghĩ mình sẽ đi làm một chuyên viên thẩm định giá.

Rồi anh đi làm thực tập sinh để có lương, dần học thêm về nội dung, mở rộng mối quan hệ, và bị công việc này cuốn đi lúc nào không hay. Anh gọi đó là “nghề chọn người”. Tôi nghe mà mỉm cười, vì hình như những người làm nghề bằng cả trái tim thường đến với nghề theo cách rất tình cờ như thế.

Nhưng con đường của anh không hề bằng phẳng. Anh thẳng thắn chia sẻ về hai lần vấp ngã lớn:

  • Lần thứ nhất — quản lý quá sớm. Anh từng đồng sáng lập một công ty dịch vụ marketing và quản lý tới khoảng 40 con người khi bản thân chưa đủ kiến thức lẫn kỹ năng quản lý. Kết quả là thất bại. Bài học anh rút ra khiến tôi nhớ mãi: bản thân mình phải phát triển trước, thì doanh nghiệp mới phát triển được.
  • Lần thứ hai — quên mất việc nuôi dưỡng khách hàng. Anh gặp cảnh chi phí quảng cáo cứ tăng dần vì thiếu chiến lược giữ chân và chăm sóc khách hàng sau khi họ đã biết đến mình. Từ đó anh hiểu ra: quảng cáo chỉ là đòn bẩy để tiếp cận nhanh, còn phần cốt lõi là xây quan hệ và phục vụ ngày một tốt hơn.

Tôi đọc hai bài học đó mà thấy thấm thía vô cùng. Vì trong hành trình của riêng mình, tôi cũng có những lúc như vậy — những lúc nhân sự rời đi, những lúc áp lực đến mức không biết sắp xếp mọi thứ ra sao. Và điều duy nhất kéo tôi đứng dậy, mỗi lần, đều giống hệt cách anh Mỹ làm: ngồi lại, nhìn xem mình sai ở đâu, nhận một trăm phần trăm trách nhiệm về mình — không phải để tự trách, mà để mình được làm chủ. Khi mình thôi đổ lỗi cho hoàn cảnh và bắt đầu hỏi “mình có thể làm gì để tốt hơn”, đó là lúc mọi thứ bắt đầu chuyển động.

Anh giúp được ai, và giúp bằng cách nào

Bây giờ, công việc anh Mỹ tâm huyết là đồng hành cùng các chủ doanh nghiệp đã có sẵn đội ngũ — người viết nội dung, người làm hình ảnh, người chạy quảng cáo — nhưng lại đang loay hoay vì “có người mà chưa có hệ thống”. Đội thì đông, việc thì nhiều, nhưng kết quả cứ chập chờn, nội dung rời rạc, chi phí quảng cáo thì tăng dần theo thời gian.

Anh giúp họ nhìn lại quảng cáo cho đúng bản chất: không phải là phép màu, mà là một đòn bẩy. Nếu nền tảng bên dưới — là hiểu khách hàng, là thông điệp, là hành trình đưa một người từ chỗ nhìn thấy đến chỗ tin tưởng rồi mua và quay lại — mà còn yếu, thì càng đổ tiền vào quảng cáo càng đuối. Điều anh mang lại cho họ là một khung làm việc chung, để cả đội cùng nhìn về một hướng, có mục tiêu, có quy trình, có cách đo lường.

Tôi đặc biệt thích cách anh luôn đặt câu hỏi đầu tiên là về con người: Ai là người mua thật? Họ muốn gì, sợ gì, cần gì? Trong nghề của tôi cũng vậy — trước khi tư vấn bất cứ điều gì, tôi luôn ngồi xuống lắng nghe khách hàng của mình trước. Bởi vì mọi giải pháp tốt đều bắt đầu từ việc thật sự hiểu người ngồi trước mặt mình.

Điều tôi trân trọng nhất: giá trị của sự tử tế

Nếu phải nói một điều khiến tôi quý anh Mỹ nhất, thì đó không phải là hơn 90 dự án, cũng không phải những con số. Đó là giá trị sống anh chọn theo đuổi: sự tử tế. Anh ưu tiên hợp tác đôi bên cùng có lợi, hạn chế tối đa kiểu tư duy “tôi được — bạn mất”. Trong công việc anh tập trung vào dữ liệu và sự phát triển của cả tập thể; ngoài công việc, anh là một người yêu nghệ thuật, yêu sự bay bổng của thơ ca và âm nhạc.

Tôi tin rằng, dù bạn làm nghề gì — làm đẹp như tôi, hay làm marketing như anh Mỹ — thì sự tử tế và chân thật luôn là nền móng bền nhất. Kỹ thuật có thể học, công cụ có thể thay, nhưng cái cách mình đối xử với khách hàng, với đồng đội, với chính mình mới là thứ quyết định mình đi được bao xa.

Vài điều tôi rút ra và muốn gửi lại bạn

Viết bài này, tôi không chỉ muốn giới thiệu một người tôi quý. Tôi còn muốn gửi tới bạn — dù bạn đang làm kinh doanh, làm nghề tự do, hay đang xây dựng bất cứ điều gì cho riêng mình — vài điều mà cả tôi và anh Mỹ đều thấm sau những lần vấp ngã:

  • Hãy phát triển bản thân trước. Mình lớn tới đâu, sự nghiệp mình mới vững tới đó. Đừng vội đi nhanh khi gốc rễ chưa chắc.
  • Đừng tìm phép màu. Dù là làm đẹp hay làm kinh doanh, thay đổi thật sự luôn là một hành trình từng bước, cần thời gian và sự kiên nhẫn.
  • Lấy con người làm trung tâm. Hãy hiểu thật sâu người bạn muốn phục vụ trước khi nghĩ đến việc bán bất cứ thứ gì.
  • Nhận trách nhiệm về mình. Khi mọi thứ khó khăn, thay vì hỏi “tại ai”, hãy hỏi “mình có thể làm gì để tốt hơn”. Đó là lúc bạn được làm chủ cuộc đời mình.

Tôi luôn tin rằng những người tử tế và ham học hỏi rồi sẽ tìm thấy nhau, và cùng nhau đi xa. Được quen và học hỏi từ những người như anh Nguyễn Khải Mỹ, với tôi, là một điều may mắn.

👉 Nếu bạn muốn hiểu rõ hơn về hành trình, câu chuyện và cách làm nghề của anh, tôi mời bạn đọc bài viết đầy đủ do chính anh chia sẻ: Nguyễn Khải Mỹ là ai?


Về tác giả

Tôi là Diễm Phúc, làm việc trong lĩnh vực thẩm mỹ và tư vấn làm đẹp. Điều tôi tâm huyết nhất là đồng hành cùng chị em phụ nữ trên hành trình tìm lại sự tự tin, yêu thương bản thân và phát triển mỗi ngày. Tôi tin vào cái đẹp đi cùng sự chân thật — nên những gì tôi chia sẻ đều đến từ trải nghiệm thật và những con người thật mà tôi trân trọng.

Lưu ý: Bài viết chia sẻ góc nhìn và cảm nhận cá nhân của tôi về một người tôi quý, mang tính giới thiệu và truyền cảm hứng. Các thông tin về anh Nguyễn Khải Mỹ được tôi tổng hợp từ bài viết do chính anh chia sẻ trên trang cá nhân.

Comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *